Tối nay học khiêu vũ, mới phát hiện ra một chuyện rất thú vị về cái việc gọi là Tiến & Lùi.

Học 2 điệu Tango & Cha Cha Cha, bước Tiến thì cả lớp đi ngon lành, thầy cho chạy nhạc nhanh hay chậm gì cũng không xi nhê. Ấy vậy mà chỉ chuyển qua đi Lùi là i như rằng mới bước có 2 bước theo nhịp đếm (rất chậm) của thầy thì dù là học viên chú ý nhất cũng phải chào thua... đứng nhìn thầy đi mẫu lại. Không ai hiểu vì sao, chỉ than với thầy "sao bước Lùi khó quá". Thầy cười bảo: "Bước Tiến hay Lùi cũng như nhau, không có bước nào khó hơn bước nào đâu"...


Lúc giải lao, thầy hỏi đùa 1 câu với cả lớp: "Có ai biết vì sao mình thường cảm thấy bước Lùi trong tất cả các điệu của Dancesport đều khó hơn bước Tiến không?". Một chị trong lớp nhanh nhảu: "Vì bước Lùi thì không có mắt nhìn nên sợ té". Thầy mỉm cười: "Bởi lẽ con người ai cũng đã quá quen với việc luôn Tiến tới trước nên khi Lùi lại sẽ cảm thấy không quen (thuộc) và thiếu tự tin hơn rất nhiều. Tất cả đều phải do luyện tập thì mới trở thành thói quen, cả bước Tiến và Lùi. Khi đã thông thạo rồi sẽ thấy Tiến hay Lùi đều không quá khó!".

Chu choa, thì ra là thế. Từ cái chuyện học nhảy thôi mà câu nói của thầy cũng khiến mình phải suy ngẫm. Càng ngẫm thấy càng tâm đắc. Té ra mọi lẽ trong cuộc sống cũng bắt nguồn từ những bài học giản đơn như thế. Nếu chỉ biết Tiến như một thói quen thì có lẽ sẽ không tránh khỏi bỡ ngỡ, lúng túng khi gặp phải cái gọi là Lùi. Và chỉ khi đã quen với Lùi rồi thì con người ta mới khám phá hết cái hay của bước Lùi cũng như có một điệu nhảy cuộc sống trọn vẹn.

Điệu nhảy có bước Tiến, bước Lùi. Cuộc sống cũng không phải chỉ toàn Tiến & Chiến & Thắng. Những kinh nghiệm xương máu cũng có được từ những thất bại cay đắng, những con người thành công cũng đã không ít lần kinh qua cảm giác mất mát một điều gì đó. Ừ, thì bước Lùi trong nhịp sống hối hả này vẫn toàn vẹn cái hay, cái đẹp riêng của nó...

Helen