(TNO) Mặc dù được lực lượng chức năng huyện miền núi Tây Trà (Quảng Ngãi) giải cứu đưa về địa phương đoàn tụ với gia đình, người thân vào chiều 7.8 nhưng do sống trong rừng sâu suốt 40 năm, không tiếp xúc với cộng đồng nên cha con “người rừng” nhìn mọi vật xung quanh bằng ánh mắt hết sức lạ lẫm.

Sáng 8.8, sau khi nghe tin cha con “người rừng” Hồ Văn Thanh (82 tuổi) và Hồ Văn Loan - không phải là Lanh hay Lang như thông tin ban đầu báo chí đăng tải - (41 tuổi), ở thôn Trà Kem, xã Trà Xinh, trở về sống với người thân ở thôn Trà Nga, xã Trà Phong, nhiều người dân ở huyện miền núi Tây Trà đã tìm đến để tận mắt chứng kiến “người rừng”.


Nhiều người dân kéo đến nhà anh Hồ Minh Tâm để tận mắt chứng kiến “người rừng” Hồ Văn Loan

Nhìn những vật dụng sinh hoạt, sản xuất của cha con “người rừng”, mọi người đều không khỏi kinh ngạc. Từ những mảnh bom, mảnh nhôm mà cha con người rừng tìm kiếm được trong rừng, họ đã “chế tạo” ra các vật dụng như rìu, búa, rựa, dao, lược chải đầu, ca đựng nước, nồi dùng nấu thức ăn…

Để chống chọi với thú dữ và thời tiết khắc nghiệt ở nơi rừng thiêng, nước độc, cha con "người rừng" làm ra ngôi nhà như tổ chim nằm trên thân cây cổ thụ, dùng nứa đan thành chiếu, mền. Họ dùng vỏ cây làm áo và khố che thân. Họ lấy thân cây lồ ô cắt ra thành từng ống dựng giống lúa, mè; đan lá cây thành áo mưa...

Những vật dụng dùng sinh hoạt và lao động rất đơn sơ cộng với nghị lực phi thường, sức khỏe dẻo dai đã giúp cha con “người rừng” tồn tại trong rừng sâu ròng rã suốt 40 năm mà không cần đến một viên thuốc nào.

Do mới được giải cứu đưa về nhà nên “người rừng” Loan tỏ vẻ sợ sệt khi nhìn thấy đông người, chỉ ngồi im một chỗ, khi nào có nhu cầu gì mới nói với người thân.


"Người rừng” Hồ Văn Loan tỏ ra sợ sệt khi tiếp xúc với mọi người, chỉ ngồi im lặng

Anh Hồ Minh Lâm (44 tuổi), người anh con bác ruột của anh Loan, cho biết: “Sức khỏe của nó (anh Loan - PV) vẫn bình thường. Từ tối đến giờ cứ nhìn thấy nhiều người đến thăm hỏi là nó (anh Loan - PV) sợ lắm, người run lên, ngồi im không nói năng gì, liên tục hút thuốc và ăn trầu. Sáng nay, tôi mua tô bún bò, sau đó chế mì tôm nhưng nó đều lắc đầu chê hôi không ăn được, chỉ uống sữa và ăn bánh ngọt thôi”.

Cũng theo lời anh Tâm, chú ruột của mình là “người rừng” Thanh, do tuổi cao nên sau khi được lực lượng chức năng dùng võng khiêng từ rừng sâu về nhà đã được đưa đến Bệnh viện đa khoa H.Tây Trà. Tại đây, sau khi kiểm tra, các y, bác sĩ nhận định, do ăn uống thiếu thốn nên “người rừng” Thanh chỉ bị suy nhược cơ thể chứ không có bệnh gì cả, chỉ truyền nước và uống sữa vài ngày là xuất viện.

Theo xác minh của các cơ quan chức năng H.Tây Trà, năm 1972, sau khi ngôi nhà bị trúng bom làm 3 người thân chết, ông Thanh quá hoảng loạn và lo sợ nên đến năm 1973 đã bỏ làng ôm con trai Hồ Văn Loan, lúc đó hơn 1 tuổi trốn biệt vào rừng sâu.

Mãi đến những năm gần đây, khi lên rừng người dân nhiều lần phát hiện hai người lạ. Mặc dù nhiều lần truy đuổi nhưng hai người lạ chạy rất nhanh vào rừng sâu lẩn trốn. “Lần này, hai “người rừng” được giải cứu đưa về nhà vì ông Thanh đã kiệt sức không còn chạy được nữa, còn anh Loan rất thương cha nên chấp nhận đi theo về nhà”, anh Hồ Văn Tâm - thành viên đoàn giải cứu “người rừng” - cho biết.


"Người rừng” Hồ Văn Thanh đang được truyền dịch tại Bệnh viện đa khoa H.Tây Trà


Những vật dụng mà cha con “ người rừng” tự chế ra để sinh hoạt và lao đông khiến mọi người kinh ngạc



Chiếc rìu và dao tự chế từ mảnh bom



Chiếc lược và nồi, ca đựng nước “chế tạo” từ mảnh nhôm


Hai tấm áo làm bằng vỏ cây khô




Dùng lá cây và thân cây nứa làm áo mưa và chiếu


Những món đồ “quý hiếm” như hạt giống, da thú… được cha con “người rừng” cất kỹ vào các ống thân cây lồ ô

Hiển Cừ

Nguồn: Tin tức