Truyện Tình Yêu,Thần chết đáng yêu
Nguồn: truyện teen
Summary: Nếu có một ngày có một nhóm người lạ mặt đến nói với bạn rằng bạn được chọn làm Thần Chết thì bạn sẽ nghĩ sao? Câu truyện tưởng như chỉ có trong truyện cổ tích hay phim viễn tưởng ấy lại xảy ra đối với một cô gái hết sức bình thường là tôi đây. Tôi phải làm gì để chạy trốn khỏi những kẻ muốn bắt tôi trở thành một trong số chúng_ những kẻ chuyên cướp đi mạng sống của người khác. Sau cái ngày định mệnh ấy liệu cuộc sống của tôi còn bình thường được hay không?
Character:
1_ Phùng Bảo Minh Châu ( Kwang Myn) nữ nhân vật chính của chúng ta, một cô nữ sinh bình thường như bao người nhưng lại mang trong mình sứ mệnh làm Thần Chết. Tính cách ẩm ương lúc nắng lúc mưa. Nhóm máu B, cung Song Ngư
2_ Các thành viên nhà BEAST : Doo Joon, Ki Kwang, Jun Hyung, Hyun Seung, Yo Seob, Dong Woon
3_ Các thành viên nhà MBLAQ : Seung Ho, G.O, Lee Joon, Thunder, Mir
4_ Yang Yoon Hae_ cô con gái bà chủ nhà. Tính cách kì quái, đanh đá có chút già trước tuổi. Cung Sư tử, Nhóm máu A
5_ Nhóm người mặc áo đen khởi nguồn của mọi chuyện rắc rối sau này xảy ra với Kwang Myn
6_ Một vài nhân vật phụ khác mà t/g không thể kể hết được ^^
Warning:
1_ Không spam, đánh nhau hay **** bậy trong fic
2_ Không thúc ép, dọa nạt hay ném bom t/g
3_ Khi muốn post truyện của t/g đi đâu phải được sự đồng ý của t/g và khi post phải ghi rõ tên t/g
Thôi không dông dài nữa chúng ta hãy bước vào thế giới tưởng tượng cùng t/g nhé ^^ Tập 1 ra lò này:
Tôi vẫn không thể tin mọi chuyện tưởng chừng như hoang đường, vô lý, trái với quy luật của tạo hóa này lại xảy đến với tôi. Tôi đang cố chạy trốn khỏi những kẻ tự xưng là sứ giả tới từ địa ngục_ Thần chết. Chúng xuất hiện trong cuộc đời tôi như sao chổi và luôn đi theo bắt tôi ký vào cái tờ giấy đen sì quỷ quái gì mà theo chúng là bản hợp đồng Thần chết. Cha mẹ thánh thần ơi con đâu có tội tình gì mà lại bắt con trở thành Thần chết cơ chứ. Không hiểu kiếp trước tôi có tội tình gì mà kiếp này tôi lại phải trở thành Thần chết không biết. Tôi không thể quên cái ngày đẹp trời khi mà tôi đang tung tăng hớn hở trên đường đi học về thì bị bọn chúng chặn lại và thông báo một tin giật gân:
- Cô là người được chọn để làm Thần Chết. Hãy đi theo chúng tôi
” What the hell?” trong đầu tôi vang lên mỗi câu duy nhất câu đó. Tôi tưởng những tên mặc áo đen đang đứng trước mặt mình bị vấn đề gì đó về thần kinh cơ nên lừa lúc chúng không chú ý tôi chạy một mạch trở về ngôi nhà thân yêu. Cũng may là lúc đó chúng không đuổi theo. Tôi tưởng rằng mọi chuyện như vậy là sẽ chấm dứt. Nhưng thật không may tôi lại mắc một chứng bệnh kỳ quái khiến toàn bộ cơ thể tôi biến đổi một cách kỳ lạ. Tôi không dám đi học cũng chẳng dám ra khỏi nhà vì sợ mọi người xa lánh. Khỏi nói bố mẹ tôi lo lắng tới như thế nào. Họ định mời bác sỹ tới thăm bệnh giúp tôi thì bất ngờ gặp một tai nạn một cách trùng hợp không lí giải nổi. Khi tôi nhận được tin báo cả bố mẹ tôi đều không qua khỏi trên đường đi cấp cứu thì mọi thứ như đổ sụp trước mắt tôi. Ngay tại lúc tôi suy sụp nhất bọn người áo đen lại xuất hiện và cười khẩy trên nỗi đau của tôi:
- Mọi chuyện sẽ tốt đẹp nếu như cô đồng ý ký vào bản hợp đồng này. Bố mẹ cô sẽ không phải chết trước tuổi tử của họ như vậy
Thì ra kẻ gây ra cái chết oan nghiệt của bố mẹ tôi chính là chúng. Những kẻ tự xưng là Thần chết. Chính chúng cướp đi tính mạng của bố mẹ tôi. Tôi căm hận chúng tới tận xương tủy mà chúng lại còn muốn tôi trở thành một trong số chúng hay sao? Tôi cầu mong một ai đó hãy mang tất cả chúng xuống địa ngục và giam cầm chúng ở nơi đó mãi mãi đi. Tôi đã cố chống lại chúng song không ăn thua gì. Chúng có một sức mạnh gì đó ghê gớm và khác hẳn so với con người nên tôi không tài nào chạm được vào dù chỉ là một sợi tóc của chúng. Không còn cách nào khác tôi đành phải thu dọn đồ đạc hành lí và chạy trốn khỏi nơi này. Rời xa ngôi nhà thân yêu với bao kỷ niệm từ hồi ấu thơ tôi thực sự không đành lòng. Song tôi không muốn bị biến thành một công cụ giết người như bọn người áo đen kia. Tôi chuyển tới một thành phố khác và thuê trọ tại một khu chung cư cao tầng. Không hiểu sao sau khi chuyển đi thì căn bệnh lạ của tôi dường như đã khỏi hẳn. Di chứng của nó là biến đổi tôi trở thành một con người hoàn toàn khác với nước da trắng bệch như xác chết trôi à không nói như vậy thì hơi quá chắc chỉ giống những người bị bạch tạng một chút thôi, ánh mắt sắc cạnh giống như tôi chỉ cần liếc một cái thôi là đủ giết một ai đó. Chính tôi còn không nhận ra bản thân mình khi soi gương. Mặc dù ghét việc biến đổi này nhưng công nhận sau khi bị biến đổi tôi có nét quyến rũ hơn thật. Ặc tôi đang nghĩ cái quái gì vậy chứ? Những tưởng những ngày tháng kinh khủng của việc bị truy đuổi bởi những kẻ áo đen đã chấm dứt thì vào đúng ngày rằm tháng thứ 2 sau khi tôi chuyển tới đây tôi bỗng cảm thấy đau đớn như thể có cái gì đó đang cố thoát ra khỏi cơ thể tôi. Tôi lăn lộn đau đớn trên sàn thì bỗng nhìn thấy bọn người áo đen đang tiến sâu vào trong nhà tôi cười khỉnh. Có lẽ nhìn thấy kẻ khác đau đớn là một niềm vui rất lớn với lũ người này thì phải. Tôi không nguyền rủa được chúng bởi tôi đang rất đau đớn. Da thịt giống như bị xé toạt ra vậy. Phần vai trái của tôi là đau hơn cả. Một thứ gì đó cố gắng trồi ra khỏi cơ thể tôi và dần định hình trên vai tôi. Cảm giác đau buốt dần kết thúc khi tôi có cảm giác sau lưng mình có một thứ gì đó rất khác lạ. Cảm giác của tôi thật không sai tẹo nào. Một chiếc cánh màu đen chễm chệ mọc trên vai tôi. Cái quái gì vậy chứ? Biến đổi tôi thành thế này nữa hay sao? Nhìn chiếc cánh một cách căm hờn tôi gào lên với bọn người áo đen:
- Lại cái quái gì đây?
Vừa dứt câu hỏi thì tôi chợt giật mình bởi cảnh tượng trước mặt. Tất cả bọn người áo đen đều cúi xuống và trên cơ thể chúng phút chốc mọc lên cả hai cánh màu đen như một phép màu. Tôi không cả nói được câu nào bởi còn mải há hốc mồm ra mà nhìn. Kẻ đi đầu trong bọn chúng khẽ cười đểu:
- Quá trình biến đổi trở thành Thần chết của cô mới chỉ bắt đầu thôi. Cô mới mọc được một cánh thôi. Bao giờ cô mọc chiếc cánh còn lại cô sẽ chính thức trở thành một trong chúng tôi
- Cái quái gì chứ? Tôi không muốn thành Thần chết
Tôi lùi lại nhằm tránh xa bọn người áo đen đang cười khỉnh trước mặt mình mà không để ý rằng mình đã lùi quá đà ra khỏi ban công. Thôi xong, khi tôi ý thức được điều đó thì tôi đã đang rơi tự do. Tôi ở tận tầng 10 của khu chung cư cơ mà. Lần này chắc tôi lành ít dữ nhiều quá. Không tan xương nát thịt thì cũng bẹp dí như con tép bị dẫm nát. Tôi sẽ chết như thế này và kết thúc không phải làm Thần chết nữa. Như vậy cũng tốt, bố mẹ ơi chờ con….
Tôi tỉnh lại khi ánh nắng mặt trời rọi vào mắt khiến tôi cảm thấy chói và đau ê ẩm toàn thân. Cái quái gì chứ? Tôi không chết hay sao? Sao tôi lại chỉ cảm thấy hơi ê ẩm chút thôi nhỉ? Chẳng lẽ khi được chọn trở thành Thần chết tôi lại thành mình đồng da sắt hay sao? Tôi lê chân trờ về phòng trước khi bị những người đi đường nhìn một cách kì thị thêm nữa. Chắc họ không tưởng tượng được đêm qua tôi đã rơi tự do từ trên tầng 10 xuống nên nằm bất tỉnh mà chỉ biết tôi nằm ngủ như con không nhà không cửa ngay trước chung cư. Tôi trở về phòng tu cạn một chai nước lạnh mong mình sẽ lấy lại được bình tĩnh. Nếu như tôi rơi từ tầng 10 xuống không chết liệu tôi có bị thương không nhỉ? Nghĩ là làm, tôi cầm dao khẽ cứa mạnh vào tay. Ối cha mẹ ơi máu chảy. Đau quá. Sao tôi lại dại dột thế này cơ chứ? Rơi từ tầng 10 xuống không chết mà lại bị dao cứa đứt tay là sao? Tôi cuống cuồng đi lấy bông băng thuốc đỏ băng vết thương lại. Chỉ một loáng tôi đã thấy tay mình đỡ hẳn. Có lẽ vết thương đã ngừng chảy máu rồi. Tôi suýt quên cái cánh mọc sau lưng mình đêm qua. Vội chạy ra soi gương thì tôi nhận thấy chiếc cánh đã biến mất như chưa hề xuất hiện tại đó. Chỉ thấy một vết màu đen mờ mờ trên da tôi mà thôi. Điên thật, chiếc cánh khốn khiếp ấy mọc ra đã làm hỏng chiếc áo ngủ hình gấu mà tôi rất thích. Tôi không thể lưu lại nơi này nữa vì bọn người áo đen đã phát hiện ra và sẽ lại suốt ngày bám theo bắt tôi đồng ý ký vào bản hợp đồng làm Thần Chết quái qủy gì gì đó. Mặc dù đã chuyển đi nơi khác song cứ đến mỗi ngày trăng tròn hàng tháng là chiếc cánh màu đen khốn khiếp ấy lại chui ra và biến mất ngay sáng hôm sau. Điều này làm tôi rất ức chế bởi nó đã làm hỏng không biết bao nhiêu áo của tôi. Một ý định lóe lên trong tâm trí tôi. Tôi phải tiến hành phẫu thuật cắt bỏ chiếc cánh này đi. Nghe đâu công nghệ phẫu thuật thẩm mỹ không để lại sẹo bên Hàn Quốc tiên tiến lắm. Vậy là tôi quyết định khăn gói rời khỏi tổ quốc thân yêu mang theo một chút vốn tiếng anh cùng tiếng Hàn bập bẹ, một vài bộ quần áo cùng một ít tiền. Tôi mong rằng mình sẽ cắt bỏ được chiếc cánh khốn khiếp ấy một cách nhanh nhất. Vừa đặt chân lên đất khách tôi đã cảm thấy rất cô độc và lạc lõng. Nhìn những người bay cùng chuyến được người thân hay chí ít là bạn bè ra đón chào mà lòng tôi cảm thấy hụt hẫng. Tôi phải kiềm chế cảm xúc của mình lại không để nước mắt bật ra song tôi vẫn thấy sống mũi mình cay cay. Tôi cố vận dụng vốn tiếng Hàn ít ỏi của mình đi thuê một nhà trọ rẻ tiền ở khu Kưng Nam trong thành phố Seoul rộng lớn. Cũng may cho tôi bà chủ nhà khá là tốt bụng và dễ tính. Chỉ có điều bà ấy bắt tôi phải đặt cọc 3 tháng tiền nhà trước mà thôi. Dù chỉ có ý định ở đây tới hôm rằm để tìm được bệnh viện chịu phẫu thuật cho tôi vào đêm hôm đó song tôi lại chợt nghĩ ra đâu phải ở đâu họ cũng phẫu thuật cả ban đêm cơ chứ. Bởi vậy tôi chấp nhận đặt cọc ba tháng tiền nhà cho bà ấy. Mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn nếu tôi không gặp đứa con gái ghê gớm của bà chủ nhà. Con bé tên là Yoon Hae_ Yang Yoon Hae, kém tôi những 4 tuổi mà không bao giờ chịu dùng kính ngữ hay có chút lễ phép với tôi. Nó còn học đòi trang điểm làm gương mặt của nó như già đi tới mấy phần so với tuổi 14 của nó. Ra đường mà gặp những đứa như nó chắc tôi phải tránh xa ra một chút bởi tôi không ưa tính cách ngang ngạch và đanh đá như nó chút nào. Tôi sẽ không phải chấp nhận giúp nó làm những chuyện tôi không thích nếu như tôi không bị lừa hết số tiền giành để phẫu thuật và sắp tới hạn phải trả tiền nhà ba tháng tiếp theo. Nó là một fan gơ cuồng nhiệt của MBLEAST. Theo tôi được biết thì đây là hai nhóm nhạc khác nhau là BEAST và MBLAQ. Tôi không hiểu tại sao con bé biết tôi cần tiền mà lại ra điều kiện với tôi nếu như tôi trộm được đủ 11 chiếc áo mà các anh Idol của nó mặc khi ngủ thì nó sẽ kì kèo với mẹ nó miễn cho tôi 3 tháng tiền nhà đồng thời sẽ giới thiệu cho tôi một công việc làm thêm kiếm thêm thu nhập. Lời đề nghị này với tôi lúc này cũng khá hấp dẫn đấy chứ. Tôi chỉ cần trộm được 11 chiếc áo ngủ của họ thôi mà. Hic hic hic, mặc dù không muốn biến mình trở thành dân đạo chích chút nào song đây là hoàn cảnh xô đẩy mà thôi. Sau vài ngày nằm rình thăm dò ở trước ký túc của BEAST tôi cũng đã biết được mật mã mở cửa phòng họ. Lừa lúc tất cả họ đều ra ngoài tôi liền lẻn vào. Khi tôi vừa lấy đủ 6 chiếc áo ngủ của 6 thành viên nhà BEAST thì ánh đèn vụt sáng làm tôi giật mình đánh thót. Một giọng nam nhân khẽ rít lên trong gió:
- Cô là ai? Sao dám đột nhập trái phép vào nhà chúng tôi? Là đạo chích à?
Tôi lạnh sống lưng khẽ quay người lại thì bắt gặp ánh mắt sắc như dao của người đối diện chiếu tới. ” Đẹp trai dữ” mặc dù ý nghĩ ngay lúc này của tôi không mấy liên quan tới chuyện thoát thân của tôi song tôi vẫn phải công nhận một điều rằng nam nhân đứng trước mặt tôi đẹp trai thật. Sau một hồi su pơ soi tôi anh ta nhấc điện thoại ra cười khểnh:
- Tôi sẽ báo cảnh sát bắt cô vì tội đột nhập nhà dân trái phép
- Xin anh đừng
Tôi vội chạy tới giật lấy chiếc điện thoại từ tay anh ta mà van nài:
- Do hoàn cảnh ép buộc nên tôi đành phải làm liều. Xin anh tha cho tôi lần này thôi
- Tha cho cô để lần sau cô lại tới ăn trộm nhà tôi nữa hay sao? Không được mau trả lại điện thoại để tôi gọi cảnh sát. Đưa đây…
Tôi lùi lại nhất quyết không thể đưa điện thoại cho hắn gọi cảnh sát tới bắt tôi được. Tôi chợt nghĩ ra phải dụ anh chàng đẹp trai kia tránh khỏi cái cửa để tôi còn chuồn được mau. Nghĩ là làm tôi cười khẩy:
- Anh muốn tôi trả điện thoại chứ gì. Vậy thì bắt lấy này
Tôi ném điện thoại của hắn sang bên cạnh. Đúng như dự đoán của tôi anh ta nhao sang chụp lấy điện thoại và giải phóng cho cái cửa khỏi cái thân hình to con của anh ta chắn lại. Tôi định chạy mau ra ngoài cửa thì lại đâm sầm vào mấy người vừa bước vào. Anh chàng đẹp trai vội gào lên:
- Doo Joon hyung mau bắt cô ta lại đừng để cô ta chạy mất
Dù chưa biết đầu đuôi câu truyện ra sao song tôi đã bị cái người cao lớn đứng trước mặt giữ lại:
- Cô gái này là ai vậy Dong Woon?
- Cô ta là trộm đột nhập vào nhà chúng ta đó
Khỏi nói cả mấy con mắt còn lại nhà BEAST đều chiếu thằng vào tôi như tia la ze. Hình như việc tôi đột nhập trộm đồ của họ như là chuyện lạ lâu lắm mới thấy hay sao mà họ cứ nhìn tôi một cách kì lạ. Tôi bị bắt ngồi lên ghế sô pha và bất đắc dĩ trở thành tù nhân cho họ tra hỏi. Một anh chàng với gương mặt hết sức baby vừa mút kẹo vừa hỏi tếu:
- Cô là fan của chúng tôi à? Nếu như hâm mộ chúng tôi tới độ muốn xin một chút đồ của chúng tôi về làm kỷ niệm thì tôi có thể tạm tha thứ cho cô được
- Tôi…
Tôi còn chưa kịp thanh minh gì thì anh bạn bên cạnh anh chàng baby lên tiếng:
- Tôi không cần biết cô có phải là fan của chúng tôi hay không nhưng việc cô đột nhập ký túc của chúng tôi như thế này là không thể tha thứ được. Yo Seob cậu đừng có bao che giúp cô ta. Cô đã đột nhập vào nhà chúng tôi bao nhiêu lần rồi? Mau nói đi chứ?
Ánh mắt anh ta thực sự làm tôi phát hoảng. Khi mà tôi đã sợ rồi thì làm sao có thể nói được bình tĩnh cơ chứ. Anh chàng đẹp trai Dong Woon nhấc điện thoại ra quả quyết:
- Tốt nhất là gọi cảnh sát giải quyết chuyện này
Thôi xong, cuộc đời tự do xin vĩnh biệt từ đây. Chắc tôi sẽ phải ngồi bóc lịch vài tháng trong tù là ít. Tôi còn quá trẻ mà. Hu hu hu… Vài phút sau đã có tiếng gõ cửa. Tôi phải thầm thán phục cảnh sát Hàn Quốc làm ăn nhanh nhẹn. Mới gọi mà đã tới ngay rồi. Tôi bị hai thành viên cao to nhà BEAST dẫn ra trước cửa. Nhưng khi họ mở cửa tôi mới hốt hoảng hơn cả gặp cảnh sát. Nói cho đúng ra đứng trước ký túc xá của BEAST lúc này không phải là cảnh sát mà là bọn người mặc áo đen. Anh chàng tên Doo Joon đứng bên trái tôi vội hỏi:
- Các anh là ai? Không phải là cảnh sát thì tới đây có chuyện gì vậy?
- Chúng tôi cần cô gái này. Mau giao cô ấy cho chúng tôi
Tôi vội lùi lại nấp sau Dong Woon:
- Tôi không muốn. Thà tôi bị cảnh sát tóm còn hơn là đi theo các người
Ki Kwang_anh chàng nãy giờ im lặng không nói giờ mới lên tiếng bênh vực tôi:
- Tôi không biết cô gái này và các anh có mối quan hệ như thế nào song cô ấy đã nói không muốn rồi tại sao còn ép buộc người ta. Như vậy là bất hợp pháp đó biết không?
- Nếu không giao cô ta ra cho chúng tôi thì đừng trách chúng tôi có hành động lỗ mãng
Một tên áo đen tiến về phía trước khẽ phẩy tay một phát. Như có một sức mạnh phi thường tất cả chúng tôi_ bao gồm 6 thành viên BEAST và tôi đều bị ngã nhoài ra sau. Tôi bị bọn chúng lôi đi không thương tiếc còn các thành viên BEAST thì đã bị thôi miên ngủ gục tự bao giờ.Tôi cố giãy giụa vùng vẫy và gào thét mong thoát khỏi bọn chúng song tất cả những điều tôi làm dường như chỉ là vô vọng. Tôi gào lên:
– Các người muốn đưa tôi đi đâu?
- Chúng tôi muốn dạy cô bài thực hành đầu tiên của thần chết
Cái quái gì chứ? Bài thực hành đầu tiên của Thần chết? Tôi không muốn đâu. Có ai cứu tôi thoát khỏi cảnh này không hả trời? Bọn người áo đen đưa tôi tới một vụ tai nạn mới xảy ra ở trên cầu bắc qua sông Hàn. Một tên tiến lên phía trước cười khỉnh:
- Hãy nhìn cho kỹ
Tôi thấy hắn đọc lẩm nhẩm cái gì đó trong miệng và hai chiếc cánh màu đen của hắn hiện ra như hôm rằm đầu tiên tôi mọc cánh vậy. Hắn đi xuyên qua đám người đang vậy quanh nạn nhân bị trùm vải trắng và khẽ đặt tay lên đó. Khỉ thật không ai nhìn thấy hắn hay sao mà không cản việc sờ soạng linh tinh lên tử thi của hắn vậy? Tôi chưa kịp hiểu gì thì hắn đã thọc tay sâu vào bên trong tử thi. Điều này làm tôi muốn ói quá trời. Rốt cuộc là hắn đang làm cái trò khỉ gì thế không biết? Một lúc sau hắn rút tay ra và lôi ra một cục ánh sáng trắng. Thứ ánh sáng hiện rõ thành hình người. Chẳng lẽ đó là linh hồn của người nạn nhân xấu số kia hay sao? Trời đất thánh thần ơi con đang nhìn thấy ma hay sao? Tôi phải cố giữ cho mình không bị ngã khụy ra sau vì sợ. Linh hồn tội nghiệp khẽ van xin kẻ đã lôi nó ra khỏi cơ thể cho nó được trở về dương gian sống lại. Song tên Thần Chết đó lạnh lùng mở nắp chiếc hộp đeo bên cạnh và linh hồn xấu số bị hút vào đó. Tất cả quá trình đưa linh hồn về âm ty diễn ra chỉ trong vài phút làm tôi vẫn còn chưa hết bàng hoàng. Tại sao con lại được chọn làm cái nghề thất đức là cướp đi mạng sống của người khác như Thần Chết không biết? Tôi vùng chạy khỏi chúng. Tôi mong có thể chạy thoát được chúng. Những kẻ giết người đáng kinh dị đó. Tôi băng qua đường không cả để ý tín hiệu đèn. Một chiếc xe lao tới. Tôi bị hất văng ra xa. Máu bắt đầu chảy và tôi cảm thấy cơ thể mình như rời rạc cả ra. Trước khi ngất lịm tôi còn nhìn thấy nụ cười khinh khỉnh của bọn người áo đen trước khi chúng biến mất. Tôi lịm dần đi….
………….
- Cô gái…cô không sao chứ? Mau gọi cấp cứu mau lên
Các thành viên MBLAQ rất bất ngờ khi xe của họ vô tình đâm phải một cô gái lạ băng qua đường một cách bất cẩn. Vì không thể yên tâm khi cô gái ấy được xe cấp cứu đưa đi nên tất cả 5 thành viên MBLAQ đều quyết định sẽ đi theo xem cô gái đó có sao không. Họ đều mong cô gái lạ sẽ không sao nếu không anh quản lí của họ_ người cầm lái sẽ không tránh khỏi bị pháp luật sờ gáy. Tới lúc đó thì chính họ cũng bị liên lụy bởi cùng ngồi trên xe đâm cô gái đó. Seung Ho_ leader điển trai của MBLAQ khẽ đi đi lại lại bên hành lang trước phòng cấp cứu:
- Mong là cô ấy không sao. Nếu không anh quản lí sẽ nguy mất
Mir_thành viên ít tuổi nhất MBLAQ vẫn còn chưa hết shock bởi cậu là người ngồi cạnh ghế lái nên đã nhìn thấy ánh mắt cô gái lạ khi cô ấy bị đập vào cửa kính trước khi văng ra xa. Ánh mắt ấy ám ảnh vào tâm trí khiến Mir trở nên xúc động. Cậu vò đầu bứt tóc lòng rối như tơ vò. Ngộ nhỡ cô gái lạ có mệnh hệ nào thì ánh mắt ám ảnh của cô ấy sẽ theo cậu ám ảnh cậu tới suốt phần đời còn lại mất. Thấy em út có vẻ mất bình tĩnh G.O_ anh chàng hát chính đầy nam tính ngồi cạnh khẽ đặt tay lên vai cậu mà an ủi:
- Mọi chuyện sẽ ổn cả thôi. Cô gái đó sẽ không sao đâu
Lee Joon_ anh chàng điển trai ngồi bên cạnh đó cũng chỉ cầu mong cho ca phẫu thuật thành công và cô gái đó sẽ được cứu. Nếu không thì tất cả đều sẽ không được yên ổn. Một lát sau, một anh chàng cao gầy như que tăm mới chạy tới hỏi thăm:
- Mọi chuyện sao rồi? Cô gái đó đã được ra chưa?
- Vẫn đang phẫu thuật. Mọi người cũng mong cô ấy sẽ không sao. À, Thunder này tình hình bên phía cảnh sát sao rồi?
- Anh quản lí tạm thời phải đi theo họ để trình bày toàn bộ quá trình xảy ra tai nạn. Giờ chỉ mong cô gái đó sẽ không sao nếu không chúng ta sẽ không tránh khỏi rắc rồi
- Ừm
Không khí căng thẳng ngột ngạt lại diễn ra khi tất cả các thành viên MBLAQ không ai nói thêm lời nào. Tất cả đều chắp tay nguyện cầu cho cô gái kia đừng xảy ra chuyện gì cả.
Trong lúc này tại phòng cấp cứu…
- Bác sỹ, nhịp tim của cô gái này đang đập nhanh hơn so với người bình thường gấp nhiều lần.
- Mọi người nhìn lên màn hình xem, hồng cầu của cô ấy đang tự tái tạo một cách nhanh kinh khủng. Rốt cuộc cô gái này có phải là người không vậy? Làm sao tốc độ tái tạo hồng cầu lại nhanh như thế chứ?
- Nhìn này vết thương cũng đã khép miệng không chảy máu nữa. Làm sao có thể thần kỳ như vậy nhỉ? Như là người thường là đã chết vì mất máu rồi. Đằng này…cô gái này chẳng lẽ là siêu nhân hay sao?
…………………….
Tôi đang lang thang trong một khoảng không trắng xóa không phân biệt được đâu là trời đâu là đất cả. Tôi đang đi bỗng nhìn thấy hai bóng người rất quen thuộc ngồi dưới một gốc cây cổ thụ trắng như tuyết. Khi tôi nhận ra đó là bố mẹ tôi thì tôi không thể nào di chuyển được tới gần họ. Tôi chới với gào lên:
- Bố mẹ, đừng bỏ con. Xin đừng bỏ con…
Nghe thấy tiếng tôi mẹ tôi cũng quay đầu lại nhưng không tiến lại gần chỗ tôi mà mà chỉ cười:
- Quay trở về đi con yêu
- Khôngggggggggggggggg…………………
Tôi gào lên và bừng tỉnh. Hình ảnh bố mẹ biến mất và thay vào đó là hình ảnh những người xung quanh tôi đang đứng hình vì thấy tôi đã tỉnh. Tôi đưa tay gạt mặt nạ ô xy ra khỏi mặt:
- Có thể đưa tôi ra khỏi cái phòng ngột ngạt này chứ?
- Dĩ nhiên là được nhưng…nhưng cô không cảm thấy đau hay mệt mỏi gì hay sao?
- Đương nhiên là tôi đang rất đau. Đau muốn khóc, đau muốn tê dại toàn thân đi rồi. Tôi cũng là người chứ có phải yêu quái đâu mà không biết đau
Tôi cố thanh minh với họ mong là họ không cho tôi vào phòng thí nghiệm mà chọc ngoáy xét nghiệm. Cũng may họ chỉ hỏi thế thôi và đẩy xe đưa tôi sang phòng phục hồi. Tôi nhắm mắt chợp ngủ mong có thể gặp được bố mẹ thêm lần nữa. Những âm thanh bên ngoài đập vào màng nhĩ khiến tôi không khỏi nổi trí tò mò vào người đã đâm vào tôi. Một giọng nam nhân khẽ chặn xe tôi nằm lại hỏi thăm:
- Cô gái này không sao chứ bác sỹ?
- Yên tâm đi, cô ấy đã qua cơn nguy kịch rồi. Các cậu đâm nhầm phải siêu nhân chứ không phải người thường đâu. Ha ha ha
Gì mà siêu nhân chứ? Cái ông bác sỹ già lắm chuyện này. Dù tôi muốn nhỏm dậy cãi lí với ông bác sỹ không hiểu chuyện về việc tôi không phải siêu nhân song lại sợ mọi người hoảng sợ nên đành bấm bụng nằm yên. Tôi định ngủ yên thì tiếng ồn ào ngoài cửa khiến tôi chỉ muốn điên đầu. Ồn ào ồn ào quá đi mất. Tôi không thể nào mà chợp mắt được. Tôi nhỏm dậy định ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra không thì cánh cửa phòng tôi bật mở và những chàng trai với khuôn mặt đẹp tựa như Thiên Thần bước vào làm tôi ngây ngất. Chẳng lẽ bây giờ họ sẽ tới thông báo rằng tôi sẽ không phải làm Thần Chết nữa mà sẽ được chuyển sang làm Thiên Thần hay sao? Tôi chưa kịp mừng thì..:
- Bác sỹ mau lại đây. Cô ấy tỉnh rồi
” What the hell?”
Không phải Thiên Thần tới cứu rỗi linh hồn đầy tội lỗi của tôi hay sao? Vài vị bác sỹ già vào khám qua loa cho tôi và thông báo tôi đã tỉnh lại chỉ cần tĩnh dưỡng cho phục hồi vết thương là không sao. Tôi còn chưa kịp hiểu đầu cua tai nheo ra sao thì một toán nhà báo xông vào chụp hình quay phim:
- Có phải cô cố tình băng qua khi xe của MBLAQ tiến đến để gây chú ý hay không?
- Khi được MBLAQ đâm cô có cảm giác gì?
~~ blah blah blah~~
Họ không nghĩ tôi là bệnh nhân hay sao mà hỏi lắm thế? Cơ mà có phải họ nhắc tới MBLAQ không nhỉ? Tôi còn chưa kịp nói gì thì một anh chàng điển trai khẽ đẩy bọn paparazzi kia ra ngoài cửa và khẽ cười_một nụ cười tỏa nắng:
- Cô không sao là tốt rồi. Chúng tôi là MBLAQ. Rất xin lỗi vì đã đâm vào cô
- Các anh nói các anh là MBLAQ ư?
- Vâng. Ơ cô không sao chứ? Mau gọi bác sỹ. Cô ơi đừng làm bọn tôi sợ
Nghe xong sự xác nhận của anh chàng đó không hiểu tại sao tôi lại muốn té xỉu luôn. Liệu rằng tôi có xin được bọn họ năm chiếc áo ngủ hay không đây? Ôi số phận nghiệt ngã………..
—————
Sau vụ tai nạn bị MBLAQ đâm phải tôi bỗng dưng trở thành người nổi tiếng bởi đã vinh dự được lên bản tin thời sự nóng hổi ngay tối hôm đó. MBLAQ sau khi hỏi thăm tình hình sức khỏe của tôi theo phép lịch sự tối thiểu nhất thì đã chia tay tôi mà đi lưu diễn ở đâu đó. Họ hứa sẽ bồi thường hoàn toàn viện phí cùng chi phí thuốc men cho tôi coi như là phần tạ lỗi của cả nhóm. Tôi quên cả nhiệm vụ xin áo ngủ của các thành viên nhà MBLAQ cho tới khi Yoon Hae xuất hiện. Con bé giống như thay đổi hoàn toàn vậy. Tôi những tưởng nó phải nhảy vào mà cào cấu hay đòi hỏi tôi giao cho nó bằng được những chiếc áo của MBLAQ cùng BEAST. Tôi thấy ngạc nhiên khi nó trở thành một cô bé nhu mì thục nữ một cách rất là có vấn đề. Nó nhìn tôi cười đầy đáng sợ _ nụ cười giống như của những kẻ mặc áo đen làm tôi rùng mình:
- Chị Myn, chị được nói chuyện với các anh MBLAQ rồi đúng không?
- Ừ có chuyện gì không?
Tôi linh cảm sau nụ cười ghê sợ của Yoon Hae có cái gì đó không bình thường. Không cần tôi phải đợi lâu nó đứng phắt dậy giật quả táo trên tay tôi khẽ biến thành ác quỷ chính hiệu:
- Sao chị lại quên nhiệm vụ em giao cho chứ? Cần phải xin áo các anh ấy cơ mà? Mải ngắm các oppa của em chứ gì?
- Chị không có. Chỉ là chỉ là…
Tôi không còn tìm được câu nào thanh minh với Yoon Hae thì may sao có người gõ cửa khiến tôi thở phào. Cứu tinh nào của tôi tới đây? Khi Yoon Hae ra mở cửa tôi mới chợt nghĩ ra rằng sao bọn người áo đen không chọn con bé làm Thần Chết nhỉ? Nó mà làm Thần Chết thì khỏi cần học hành chi cho mệt. Tôi đoán chắc tới khi đó nó sẽ dùng sức mạnh Thần chết mà bắt các anh MBLEAST về làm của riêng cho mình mất. Sao chỉ có mở cửa thôi mà con bé làm gì lâu dữ vậy nhỉ? Tôi không nhìn rõ ai đứng trước cửa bởi Yoon Hae đã khép cánh cửa lại. Không biết ai tới thăm tôi mà nó lại không cho vào vậy nhỉ? Tôi tò mò không hiểu ai khiến con bé có thể ngoan ngoãn đứng ngoài đó nói chuyện vậy? Chẳng lẽ là MBLEAST của nó? Không thể họ đâu có quen biết gì tôi mà tới thăm. MBLAQ vừa đi lưu diễn xong còn BEAST chắc vẫn đang bức xúc vì không đưa được kẻ trộm là tôi vào đồn cảnh sát ấy chứ. Không kiềm nổi sự tò mò tôi bước xuống khỏi giường và tiến ra cửa xem ai. Nhưng tôi còn chưa kịp mở cửa thì cánh cửa đã tự động mở. Nói đúng hơn là có người đẩy cửa vào. Khỏi nói tôi mất thăng bằng và hạ cánh rất đẹp trên đất. Tôi xoa xoa cái mông đáng thương và hướng ánh mắt căm hờn của mình ra cửa. Ngay lập tức tôi cảm thấy cơ thể mình đông cứng. Một giây….hai giây….ba giây….
Mặc dù Yoon Hae đã nhanh nhẹn chạy lại đỡ tôi lên giường song tôi vẫn không thể giúp tay chân mình cử động bình thường được. Tôi đang shock vì những người tới thăm mình. Tôi không biết có phải là tôi đang mơ hay không nữa. Tôi cứ bất động như vậy cho tới khi…:
- Cô không sao chứ? Hình như cô không vui khi chúng tôi tới thì phải
Yoon Hae vội thanh minh thay cho tôi:
- Không có chuyện đó đâu ạ. Chị gái của em vì bất ngờ khi được các anh ghé thăm nên không biết mình đang mơ hay tỉnh thôi ạ
Lí do duy nhất lý giải cho sự đông cứng bất ngờ của tôi chính là những vị khách tới thăm tôi. Đó chính là những người khi trước muốn tống tôi vào nhà giam vì tội trộm cắp đấy ạ. Không hiểu họ còn nhớ vụ tôi đột nhập vào nhà họ hay không mà lại bỗng dưng tới thăm tôi như thế này. Tôi cười nhạt:
- Mong là các anh không giận tôi vì chuyện hôm trước
- Đương nhiên là không rồi. Có lẽ bị tai nạn xe cũng là sự trừng phạt cho cô rồi
Anh chàng điển trai Dong Woon nhìn tôi cười đểu. Tôi thề là giờ tôi chỉ muốn sút cho cái tên đẹp trai trước mặt tôi một phát cho bõ tức. Dám xì đểu tôi à? Doo Joon anh chàng cao lêu nghêu đứng cạnh đó đưa cho Yoon Hae lẵng hoa quả cười nhẹ giảng hòa:
- Thực ra bọn tôi cũng rất áy náy nếu như không phải chúng tôi không cứu cô khỏi đám người mặc đồ đen đó thì chắc cô không phải chạy trốn tới độ bị tai nạn như vậy
- Không thể trách được các anh được. Chỉ tại bà chị già của em bất cẩn quá mà thôi. Sang đường kiểu gì mà mắt không để ý đèn tín hiệu gì cả.
Yoon Hae loi choi trả lời làm tôi chỉ muốn khâu cái miệng của nó lại. Cái gì mà bà chị già chứ? Tôi còn chưa qua sinh nhật lần thứ 19 đâu đấy. Nếu không phải vì tôi còn đang nợ nần chồng chất thì còn lâu tôi mới nhẫn nhịn thế này nhá. Dù BEAST không tới đủ song tôi vẫn cảm thấy sức nóng từ hai thành viên nhà BEAST tới Yoon Hae. Con bé biến thành một nàng công chúa thực sự dễ thương và ngoan ngoãn. Tôi thực sự không biết nói gì với họ lúc này bởi tôi không biết nhiều về BEAST. Tôi cảm thấy mình như người thừa trong cuộc nói chuyện giữa Yoon Hae cùng hai thành viên nhà BEAST. Sau một hồi nói chuyện phiếm linh tinh Yoon Hae cũng đã xin được họ cho chụp hình chung. Tôi cũng bị lôi vào chụp hình mặc dù tôi đã nói là không cần. Không hiểu sao khi chụp hình chung ngồi sát vào bên cạnh hai Idol đó má tôi bỗng nong nóng. Có lẽ họ là con trai và tôi thì là con gái. Tôi mừng vì mình vẫn có cảm giác bình thường này bởi tôi đã từng sợ khi được chọn làm Thần Chết mọi thứ cảm xúc của tôi sẽ bị biến mất. Chia tay với BEAST ngay lập tức tôi nhận được tiếng hét tới nổ cả màng nhĩ của Yoon Hae. Con bé cứ ôm lấy tôi mà nhảy nhảy như bị động kinh:
- A a a a a a em yêu chị lắm chị Myn à. Chị hãy nằm tĩnh dưỡng lâu lâu nữa nhé. Biết đâu rồi các thành viên còn lại của BEAST cũng như các thành viên nhà MBLAQ cũng ghé qua thăm chị. Khi đó em sẽ được nói chuyện cùng các anh ý rồi lại được chụp hình chung như hôm nay nữa chứ ha ha ha …Thôi em phải về up ngay ảnh lên trang cafe của em đây. Chị thích ăn táo hay lê thì tự gọt nhé. Em đi đây….ô la la…
Tôi thật không biết nếu ngày mai BEAST hay MBLAQ mà không tới thăm tôi thì Yoon Hae sẽ làm gì tôi đây. Hâm mộ tới mức cuồng như con bé thật là đáng sợ. Khẽ vươn vai tôi đã có cảm giác vết thương đỡ hơn rất nhiều. Không còn nhức nữa. Tôi bước vào phòng tắm để ngắm lại dung nhan của mình sau khi tai nạn xảy ra. Từ hôm qua tới giờ tôi chưa được ngắm lại diện mạo của mình. Không biết bị ngã như thế mặt mũi tôi có làm sao không nữa. Cũng may chỉ có vài vết xước con con chứ không có gì đáng kể có thể ảnh hưởng tới dung nhan một ” Thần Chết dự bị” như tôi. Trông tôi lúc này mới giống găng tơ làm sao. Tóc xõa, mặt trắng bệch trông rất ngầu lại còn có vết xước xước như vừa đi đánh nhau về nữa chứ. Đang soi gương bỗng tôi giật mình bởi sau lưng tôi có cảm giác man mát rờn rợn giống như là…giống như là…có ma. Tôi nhìn lên tấm gương mà không dám quay lại. Hình ảnh kinh dị vẫn hay xuất hiện trên những bộ phim kinh dị đập vào mắt tôi. Một cô gái_tôi đoán thế_ tóc dài xõa chùm kín cả gương mặt chỉ lộ đôi mắt căm hờn nhìn thẳng vào tôi. Cô ta mặc một bộ váy màu trắng nốt đã rách tả tơi. Tôi sợ tới mức không nói được câu nào và đứng chết chân tại chỗ. Tôi phải làm gì đây? Này ma nữ kia ơi tôi không có thù oán gì với cô xin cô đừng ám tôi. Cô ta cứ nhìn tôi như thể muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi quyết tâm phải đối diện với con ma nữ này để xem nó muốn gì mới được. Dù gì tôi cũng là ” Thần Chết dự bị ” cơ mà. Đếm từ 1 tới 3 tôi quay lại nhanh và hét lên:
- Cô muốn gì?
Không có tiếng đáp trả tôi mới dám mở mắt. Song khi tôi vừa mở mắt thì cô gái ma nữ nhao tới chỗ tôi với cái mồm mở rộng như xác ướp trở lại vậy đó. Tôi ngất xỉu luôn vì sợ…
…………………………..
Những người mặc áo đen đều lắc đầu khi thấy Kwang Myn ngất xỉu trước con ma nữ mà không biết làm thế nào thu phục nó về âm phủ. Có lẽ để biến đổi một con người thành Thần Chết cần nhiều thời gian hơn họ tưởng. Mới chỉ có một con ma đã có thể dọa cô gái được chọn này sợ đến độ ngất xỉu rồi. Không phải nghi ngờ song họ cũng không hiểu tại sao Đấng Tối Cao lại muốn biến một con người tầm thường thành một Thần chết_ thợ săn linh hồn thứ thiệt cơ chứ. Con người vốn yếu đuối và có lắm cảm xúc không cần thiết trong nhiệm vụ đưa những linh hồn về thế giới bên kia. Mặc kệ Kwang Myn nằm ngất trong nhà tắm nhóm người áo đen ra lệnh cho con ma nữ kia trở về đúng chỗ của nó rồi nhẹ nhàng rời gót…
………………….
Doo Joon không hiểu sao anh lại có thể lú lẫn tới độ để quên cả điện thoại trong phòng bệnh của cô gái Kwang Myn đó. Nếu như không vì sợ cô em gái của Kwang Myn lấy mất chiếc điện thoại thì anh đã không mất thời gian tất bật chạy tới bệnh viện khi nửa đêm nửa hôm thế này. Gõ cửa phòng bệnh của Kwang Myn mà không thấy ai đáp trả Doo Joon sợ rằng cô gái đang ngủ mất rồi. Nhưng thật kì lạ, cô gái này ngủ tại sao vẫn để đèn sáng như vậy? Không muốn đột nhập vào phòng người khác mà chưa được người ta đồng ý một chút nào song vì chiếc điện thoại thân yêu anh không còn cách nào khác. Khẽ mở cửa Doo Joon tiến vào. Anh nhận ra Kwang Myn không hề có trên giường. Cũng may chiếc điện thoại của anh vẫn ở nguyên trên ghế ( lúc ngồi bị rớt ra mà không để ý ấy mà ) Đang định rời khỏi phòng Kwang Myn như chưa hề quay trở lại đây thì cánh cửa phòng tắm bỗng hé ra nhiều hơn. Tò mò Doo Joon khẽ nhòm vào đó. Khi vừa nhận ra Kwang Myn đang nằm ngất lịm trên sàn thì anh vô cùng hoảng hốt. Vội vàng bế cô ra khỏi phòng vệ sinh Doo Joon quên cả việc mình đang lẻn vào phòng của cô ấy vào lúc nửa đêm. Cả người Kwang Myn ướt sũng vì ngã xuống sàn phòng tắm, thỉnh thoảng cô lại khẽ run lên vì lạnh. Doo Joon khẽ lay cô thật mạnh:
- Này Kwang Myn này…cô không sao chứ…này…oái…
- Chết đi ma nữ….
Kwang Myn tỉnh lại và tung chưởng ngay vào ân nhân mà không biết Doo Joon đã hứng nguyên cú đấm đó của cô….
……………
Những tưởng đấm được vào ma nữ tôi đang sung sướng thì chợt nhận ra gương mặt méo xệch của người đối diện. Chẳng phải đó là anh Doo Joon thành viên nhà BEAST vừa tới thăm tôi khi tối đó sao? Tôi vội vàng lại gần hỏi thăm anh:
- Anh không sao chứ? Em xin lỗi. Em cứ tưởng anh là…mà thôi bỏ tay ra em xem nào?
Thấy tay anh ấy cứ che mắt mãi tôi tưởng mình đã đấm hỏng mọt bên mắt của anh ấy rồi cơ. Khi anh ấy buông tay khỏi mắt tôi chợt phì cười bởi trông anh Doo Joon bây giờ chẳng khác nào gấu trúc cả. Một bên mắt bị tôi đấm thâm lên rồi. Tôi vô cùng áy náy khi làm anh bị thương như vậy nên vội mời anh ngồi lên ghế và đi lấy đá chườm cho anh. Cũng may anh không trách gì tôi mà chỉ cười xòa:
- Tại anh vào phòng em mà không thông báo ấy mà. Ấy để anh tự làm được rồi. Sao em lại nằm ngất trong nhà tắm thế? Em gái em đâu? Sao anh không thấy cô bé?
- À, con bé nói muốn post ảnh chụp cùng anh cùng Dong Woon sii lên trang cafe của nó nên xin về trước. Mắt anh thực sự không sao chứ? Mà sao anh lại tới đây muộn vậy?
- Anh để quên điện thoại nên quay lại thôi. Sợ Yoon Hae lại tung hết hình của anh ở trong đó lên mạng thì chết. Hì
Anh Doo Joon gãi gãi đầu trả lời cười híp cả mắt lại trông thực sự dễ thương. Tôi cúi mặt khẽ so vai:
- May cho anh chỉ có Yoon Hae là fan cuồng nhiệt của các anh thôi. Còn em thì…
- Em không biết bài hát của bọn anh sao?
Anh ấy có vẻ ngạc nhiên khi tôi nói như vậy. Tôi vội chữa thẹn:
- À chỉ là em không biết thôi. Tại trước đây em không có sống ở Hàn nên không được rành lắm
- Vậy thì anh sẽ giúp em trở thành một fan của nhà BEAST bọn anh
Nói rồi ngay lập tức anh ấy đứng dậy bật nhạc bằng điện thoại rồi trình diễn trước mặt tôi một loạt màn biểu diễn của BEAST. Tôi rất vui vì cuối cùng tôi cũng đã tìm được một người bạn bên Hàn. Dù anh ấy là một người nổi tiếng nhưng không hề có bệnh Sao hay kênh kiệu. Anh làm tôi cảm thấy ấm áp. Cảm giác của gia đình. Điều này khiến tôi cảm thấy mắt mình cay cay. Sau màn trình diễn đặc biệt của mình anh ấy lại khuyến mãi tặng thêm cho tôi một nụ cười dễ thương nữa. Tôi thề là tôi không phải là fan của BEAST mà cũng bị nụ cười của anh ấy làm cho tan chảy tới nơi rồi. Anh Doo Joon hớn hở khi thấy tôi cứ vỗ tay nhiệt tình:
- Thế nào? Em đã quyết định vào fan club của bọn anh chưa?
- Em muốn suy nghĩ một lát được không?
- Uầy, công anh nhảy nãy giờ mà không làm em vào fan club của bọn anh à?
Mặt anh ấy xị ra như đứa trẻ con làm tôi càng buồn cười hơn. Tôi đành an ủi anh ấy:
- Em sẽ vào mà
- Em hứa đó nghen. Không vào là không được đâu đấy. Mà nhớ khi vào là phải làm fan của anh đấy. Không được vào nhà các cậu còn lại đâu. Thôi cũng muộn rồi. Em nghỉ đi. Anh về đây
Chia tay anh Doo Joon trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm xúc khó tả. Vui vì cuối cùng tôi cũng có một người bạn thực sự bên đất khách xa lạ, còn buồn vì anh bỗng nhắc tôi nhớ tới bố mẹ. Tôi không biết mình có thể chịu được cảm giác nhớ bố mẹ như thế này bao lâu nữa. Tôi muốn tìm được cảm giác ấm áp như ngày nào tôi còn bên cạnh Người. Gục đầu xuống gối tôi để mặc cho nước mắt cứ rơi……….
Trong lòng Doo Joon lúc này cảm thấy rất vui và có chút gì đó phấn khích. Cảm giác giống như lần đầu tiên đứng trên sân khấu debut vậy. Có lẽ nhờ những lời cổ vũ ngượng nghịu mà Kwang Myn dành cho mình nên anh mới có cảm giác khác lạ như vậy. Đang trên đường rảo bước ra nhà xe chợt Doo Joon lại ngước mắt lên khung cửa sổ phòng Kwang Myn. Anh khẽ cười một mình:
- Cô gái kì lạ..
Chợt một cái bóng lạ trên khung cửa sổ phòng Kwang Myn khiến Doo Joon giật mình. Một người nào đó với đôi cánh xòe rộng. Doo Joon không tin vào mắt mình bèn dụi dụi mắt coi lại xem mình có bị hoa mắt hay không. Ánh đèn phòng Kwang Myn phụt tắt. Có lẽ cô ấy đang chơi đùa cái gì đó thôi. Nghĩ vậy Doo Joon không lên phòng cô gái kiểm tra lại mà ra về luôn….
Cái bóng mà Doo Joon nhìn thấy chính là một trong những kẻ áo đen đang thực hiện phép thuật gì đó tại phòng của Kwang Myn. Kwang Myn khi bị trúng phép thuật của những kẻ áo đen nên nằm bất động giống như không còn chút sức sống nào cả. Hoàn thành công việc chúng cùng nhau lặng lẽ rời đi như những bóng ma.
Sáng hôm sau,….
- Bác sỹ bác sỹ bệnh nhân Kwang Myn tại phòng 302 đã ngưng thở….bác sỹ….
Các bác sỹ chịu trách nhiệm theo dõi tình hình sức khỏe của Kwang Myn không thể tin được chuyện cô gái mới hôm trước đã gần hồi phục chuẩn bị xuất viện hôm nay lại rơi vào tình trạng ngưng thở. Cứ như có ai đó đang đùa giỡn với họ vậy. Làm tất cả mọi biện pháp đều không khả quan mấy trong việc giành lại hơi thở cho cô gái, các bác sỹ đành chấp nhận việc họ đã chính thức thua Tử Thần. Có lẽ số phận của cô gái này đã định như vậy rồi. Họ vội vã báo cho người nhà Kwang Myn tới làm thủ tục nhập nhà xác. Khi nhận được tin, Yoon Hae như không tin vào tai mình. Cô bé cảm thấy khá sốc. Hôm trước cô mới còn trêu đùa với bà chị già rằng chị ấy cần nằm viện lâu lâu một chút để cô có cơ hội gặp gỡ MBLAQ cũng như các mẩu còn lại của BEAST. Cô chỉ đùa như vậy thôi chứ không có ý trù Kwang Myn vĩnh viễn nằm lại trong bệnh viện như thế. Khi nhìn thấy xác Kwang Myn được che khăn trắng Yoon Hae như càng bị xáo trộn. Cô bé tưởng tượng ra cảnh Kwang Myn trở về đòi cô mạng sống bởi cô đã bắt Kwang Myn phải đi ăn trộm áo rồi gặp tai nạn. Yoon Hae hoảng loạn vội vã chạy đi trước khi nhìn thấy người ta nhấc tấm vải che mặt Kwang Myn ra. Mẹ Yoon Hae thì không quá xúc động như con gái. Dù không phải người thân của Kwang Myn song bà vẫn giúp cô có thể nhập vào nhà xác chờ ngày hỏa táng. Coi như đó là những ân nghĩa cuối cùng mà bà có thể làm được cho cô gái thuê nhà. Bác sỹ trưởng kíp mổ cho Kwang Myn không quên gọi điện báo cho Seung Ho_ trưởng nhóm MBLAQ biết tình hình hiện tại của cô gái để cho họ có sự chuẩn bị trước. Ngay khi nhận được tin, Seung Ho vội bỏ dở công việc thu âm bài hát mới trong album mới của nhóm để tới bệnh viện. Điều anh cùng tất cả các thành viên trong nhóm lo lắng đã trở thành sự thật. Cô gái bị xe của bọn anh đâm cuối cùng cũng không thoát khỏi lưỡi hái của tử thần. Khi Seung Ho tới nơi cũng là lúc thủ tục nhập vào nhà xác của Kwang Myn đã thực hiện xong. Anh những tưởng người thân của cô gái phải kêu gào khóc lóc đòi anh trả lại con gái cho họ nhưng không có một ai bên cạnh cô gái lạ đó cả. Nghe bác sỹ kể lại cô gái đó vốn không có một ai thân thích ở đây cả, có mỗi bà chủ nhà thì được nghe nói rằng cô gái này không phải là người Hàn. Cô ấy qua bên này chỉ để tìm lại người thân thất lạc mà thôi. Seung Ho không biết mình có nên báo chuyện này cho nhóm biết hay không bởi anh sợ điều này sẽ làm Mir hoảng loạn. ” Thằng bé vốn rất nhạy cảm với chuyện tai nạn lần này. Nếu biết cô gái đó không giữ được mạng sống thì chắc nó sẽ rất sốc. Lại sắp tới ngày come back rồi. Có lẽ mình không nên nói chuyện này cho các cậu ấy” Nghĩ rồi Seung Ho quyết định sẽ chỉ gọi điện cho anh quản lí thông báo tin buồn còn với nhóm anh sẽ chỉ giữ im lặng. Mong là chuyện này sẽ qua nhanh…
Phòng tập vũ đạo của BEAST…
(kenhtruyen.pro) Một cô nhóc chừng 13~14 tuổi không biết từ chỗ nào chui ra cứ ôm chặt lấy Doo Joon khóc nức nở. Các thành viên còn lại thì rất ngạc nhiên không hiểu anh bạn Leader của họ lại gây ra chuyện gì khiến em gái nhỏ khóc dữ dội như vậy nên vội vây quanh dỗ dành. Trừ Dong Woon. Bởi cậu biết cô bé đó là ai. Cả Doo Joon cũng vậy. Cô bé đó không ai khác chính là Yoon Hae_ em gái của Kwang Myn cô gái đã đột nhập vào ký túc xá của họ. Sau một hổi làm các ông anh BEAST không hiểu chuyện gì xảy ra cuối cùng con bé cũng bắt đầu vào được câu chuyện cần nói:
- Chị Kwang Myn chị ấy…chị ấy…hức hức hức…chị ấy..chết rồi…
- Em nói sao? Em nói Kwang Myn đã…đã…
Doo Joon như không tin vào tai mình. Dong Woon cũng khá bất ngờ. Mặc dù anh không thích cuộc đột nhập vào ký túc của Kwang Myn song không tới độ anh ghét cô gái đó cho lắm. Nghe tin cô gái đó mất mạng vì tai nạn giao thông như vậy trong lòng anh bỗng cảm thấy áy náy không thôi. Giá như anh không ép bắt cô giao cho cảnh sát chắc gì nhóm người áo đen đã bắt được cô để cô phải bỏ trốn tới mức bị xe đâm cơ chứ. Nếu có cơ hội làm lại chắc Dong Woon sẽ để cô gái đó chạy trốn trước khi đám người áo đen đó xuất hiện. Hyun Seung khẽ thở dài:
- Tội nghiệp cô gái đó. Hình như người gây ra tai nạn cho cô ấy là MBLAQ phải không? Vậy thì họ lại sắp gặp rắc rối rồi.
Tất cả các thành viên còn lại chỉ nén tiếng thở dài. Dong Woon bỗng đứng phắt dậy rảo bước ra cửa:
- Em muốn tới bệnh viện xem tại sao cô ấy lại chết một cách vô lí như thế. Rõ ràng hôm trước em với Doo Joon hyung tới cô ấy còn sống rất khỏe mạnh. Chỉ qua một đêm làm sao có thể chết dễ dàng như vậy được?
- Để hyung đi cùng
Doo Joon cũng không tin vào chuyện này nên cũng đòi đi cùng. Các thành viên còn lại cũng không muốn cứ ngồi nhà mà không biết thông tin gì. Rốt cuộc cả 6 thành viên nhà BEAST đều cùng kéo nhau tới bệnh viện xem xét tình hình….
…….
* Thình thịch, thình thịch…*
Đầu tôi đau quá đi mất. Không biết có phải bị con ma nữ gặp lúc trước ám quẻ hay không. Tôi mơ màng nhỏm dậy mà vẫn chưa định hình được mình đang ở chỗ nào. Sao lại tối như vậy nhỉ. Chắc lại cúp điện. Ở bệnh viện lớn như thế này mà cũng cúp điện nữa là sao? Chẳng lẽ còn chưa sáng? Tôi ngồi hẳn dậy mà mò mẫm xung quanh. Á, hình như tôi động vào một cái gì đó giống như là…giống như là…tay người. Mắt tôi lúc này căng ra như con ốc nhồi và suýt nữa thì tôi hét toáng lên khi xung quanh tôi toàn là xác chết. Tôi đang ở nơi quỷ quái nào đây trời. Hôm qua gặp một con ma nữ, hôm nay lại có cả đám zombie thế này thì chắc tôi chết chắc quá. Tôi cần bình tĩnh. Đúng, bình tĩnh nghĩ xem hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Tại sao hôm nay tôi lại ở nơi nào thế này? Sau khi chia tay anh Doo Joon tôi đã khóc. Phải rồi tôi đã khóc. Sau đó thì ….aigooo sao tôi chẳng nhớ cái khỉ gì nữa nhỉ?
Lạch cạch, loạt xoạt….má ơi tiếng động gì đây? Tôi chạy vội ra cánh cửa gần nhất mà đập phá:
- Có ai ở ngoài đó không mở cửa cho tôi mau lên không lũ Zombie thức dậy bây giờ thì tôi chết chắc đó. Mở cửa mau lên…mở cửa
Không có tiếng đáp trả khiến tôi không khỏi rùng mình. Chẳng nhẽ kiếp nạn tiếp theo của tôi lại tới nữa hay sao? Giờ sao tôi lại mong gặp mấy gã mặc đồ đen thế không biết. Ít ra nhìn bọn họ còn không đáng sợ như mấy cái xác phủ khăn trắng đang thò cả tay lẫn chân ra bên ngoài thế kia. Tôi ngồi nép vào cánh cửa mà không ngừng hi vọng sẽ có vị cứu tinh nào đó mở cánh cửa cho tôi ra. Tôi không muốn làm bạn với zombie. Tim tôi đang tập thể dục mỗi lúc một hăng hái hơn. Tôi phải kiếm cái gì đó để phòng vệ đã. Biết đâu bọn này tỉnh lại thật thì tôi chết cứng à. Không muốn đi qua những cái xác chết này một tý tẹo nào nhưng để lấy được cái cây gậy sắt mà tôi nhìn thấy ở góc tường thì tôi đành nhăm mắt nhắm mũi nén sợ hãi mà bước tới. Vừa lấy được cây gậy xong thì một bàn tay lạnh ngắt chạm vào tay tôi. Khỏi nói tôi hét to cỡ nào. Vừa hét tôi vừa khua khoắng cây gậy loạn xì ngầu cả lên. Không thấy ai tấn công tôi mới dám mở mắt. Chỉ là tôi nhát quá nên tự nhát mình thôi. Ra tới cửa tôi thở phào vì nỗi sợ hãi của mình chưa trở thành sự thật. Không bỏ cuộc tôi ra sức dùng cái gậy đập vào cánh cửa sắt hay nhôm gì đó một cách mạnh hơn:
- Có ai ngoài đó không? Cứu tôi với. Cứu tôi…
Quái thật cái nơi khỉ gió này là nơi nào mà không có ai đáp trả tôi vậy? Tôi lầm bầm nguyền rủa cái lão chết bằm nào dám đưa tôi tới đây. Gào chán chê không có động tĩnh gì cũng không có vẻ gì là có người tới giúp tôi mở cánh cửa bằng kim loại đáng ghét này ra giúp tôi.
” Roẹt” Tiếng vải bị xé làm tôi giật nảy. Chẳng lẽ linh cảm của tôi lại thành sự thật nhanh như vậy? Một cái xác đang động đậy và cố thoát ra khỏi tấm vải bọc nó. Má ơi cứu con. Như có thêm động lực tôi càng đập vào cánh cửa hăng hái hơn:
- Có ai không? Mở cửa. Mau mở cửa. Cứu mạng a…
Con Zombie thứ nhất đã thoát khỏi nơi giam cầm và đang nhìn tôi bằng ánh mắt thèm thuồng. Đừng có lại gần nếu không là tao sẽ đập nát mày đó. Đừng có lại gần. Đừng có lại gần. Hình như con zombie này không hiểu tiếng người nên cứ càng ngày càng lại gần tôi hơn. Tôi thề chứ bộ mặt của nó còn đáng sợ hơn rất nhiều những zombie mà người ta miêu tả trên phim. Tim gan phèo phổi tôi đang bị con zombie khốn khiếp kia làm cho chạy không ngừng nghỉ. Tôi không thể cứ đứng yên một chỗ cho nó lại gần được. Tôi phải chạy. Chạy vòng quanh phòng với lũ bạn của nó cũng được. Còn hơn là đứng im cho nó cắn chết. Lạy trời nếu đây là ác mộng thì hãy làm ơn cho con tỉnh lại đi. Bạn đồng hành của con zombie lúc nãy đang nhúc nhích rồi kia kìa. Má ơi không chỉ có một mà là rất nhiều zombie đã thức giấc khi có một con bé không cùng đồng loại của chúng ở đây. Chúng nhìn tôi như thể tôi đã làm sai gì đó với chúng vậy. Tại sao không ai cứu tôi cơ chứ? Mấy gã Thần chết áo đen chết bằm đang ở chỗ quái nào chứ? Mau tới tới cứu tôi trước khi tôi bị cái lũ xác chết này ăn thịt. Tôi bị chúng dồn vào chân tường rồi. Giơ cây gậy lên tôi khua khoắng dọa nạt:
- Chúng mày mà tiến lên là tao không nương tay đâu đấy.
Con zombie đầu đàn ( chính là cái con thức dậy đầu tiên đấy ạ) vẫn ngang nhiên tiến lại gần dù những con khác đã bị tôi khua khoắng cho sợ phải đứng im đề phòng. Dùng hết sức bình sinh tôi đập mạnh chiếc gậy về phía nó. Chỉ nghe tiếng bộp bộp như đập vào quả bóng. Con zombie không những không sao mà còn túm được đầu gậy của tôi nữa. Trời ơi có phải hồi trước khi chết nó là vận động viên karate hay cái gì đó tương tự không mà sao lại khỏe thế? Số tôi thế là hết. Cứ tưởng zombie là dễ giết như trong phim ư. Nhầm hết rồi. Và nạn nhân đầu tiên của zombie cắn chính là tôi đây. Hu hu hu….
Tôi nhắm mắt lùi vào sát tường chờ đợi cái chết. Bỗng bên tai tôi vang lên những âm thanh rất khác lạ. Tôi hé mắt thì bỗng thấy một bóng đen đang thanh lí tất cả bọn zombie giúp tôi. Thì ra bọn người áo đen cũng không phải vô nhân đạo lắm nhỉ. Tôi chưa kịp nói lời cảm ơn tới cái tên áo đen đang giúp tôi thì hắn đã gắt lên:
- Cô thật là vô dụng. Có mỗi mấy cái xác chết mà cũng không giết được. Tôi không nghĩ bài học này cô có thể vượt qua nên mới đi theo cô. Chắc tôi không ra tay kịp thì cô thành Thần chết xấu số rồi
- Hóa ra đây là một bài học thành Thần chết mà các người muốn tôi vượt qua ư? Tôi không thích thành Thần Chết rõ chưa? Nếu muốn thì tìm ai đó có hứng thú thành Thần chết ấy. Mau thả tôi ra khỏi cái nơi đáng ghét này
- Tôi không có nghĩa vụ phải thực hiện những gì cô nói. Bởi tôi là Thần chết. Không phải là Thần ban điều ước. Thôi cô cứ ngồi đó mà than vãn. Chào.
Tôi còn chưa kịp mở lời thì hắn đã đi xuyên qua tường và mất hút. Hừ, thật là đáng ghét mà. Đưa tôi vào nơi khỉ gió này rồi bắt tôi chiến đấu với lũ zombie giờ lại còn giam tôi ở đây nữa. Khỏi nói bây giờ căn phòng đầy mùi tanh tưởi của xác chết lẫn máu me. Lại còn các con zombie không con nào còn lành nặn nữa làm tôi càng buồn nôn hơn. Giá như có ai cứu rỗi thân xác con ra khỏi chốn này nhỉ. Tôi đang ngồi dựa vào tường nghỉ lấy sức để tiếp tục đập vào cánh cửa kim loại đáng ghét kia.
Ánh sáng từ cánh cửa hắt vào khiến tôi thoáng mừng. Hình như có ai đó đã nghe được lời tôi hay sao mà định mở cửa cái phòng chứa xác khốn khiếp này ra. Cánh cửa kim loại khẽ rùng rình mở ra một cách nặng nề. Mở cửa là một người đàn ông khá tầm thước. Chắc ông ta là người canh giữ xác chết. Tôi chạy tới định cảm ơn ông ta vì đã mở cửa giải thoát cho tôi thì ông ta hét toáng lên và chạy vội ra khỏi căn phòng chứa xác. Không hiểu tôi có làm gì mà khiến ông ta phải sợ thế nhỉ????
Giờ thì tôi đã biết cái nơi quỷ quái tối om om mà tôi bị biệt giam và suýt trở thành món ăn cho bọn Zombie là đâu rồi. Nhà xác Bệnh viện. Vui thật. Tại sao họ có thể nhẫn tâm đưa một con người còn khỏe mạnh như tôi vào nơi đầy đáng sợ như vậy chứ? Tôi có nên kiện họ về tội không tôn trọng thân thể cũng như tính mạng người bệnh hay không đây? Quay lại vụ cái ông canh nhà xác bị tôi làm cho hồn bay phách táng chạy hụt cả hơi. Cuối cùng thì tôi cũng đã nhận diện được là tại sao. Trông bộ dạng bề ngoài của tôi lúc này không khác một Zombie là mấy. Hic tôi không biết mình đã bị giam bao lâu trong nhà xác nữa. Chỉ biết khi ra được khỏi nơi đó thì tôi mới thấy toàn thân mình bốc mùi. Chiếc áo bệnh nhân tôi mặc trở thành màu vàng xen lẫn loang vết đỏ do máu bọn Zombie bắn vào. Tôi hiểu ra mình đã nằm trong đó không dưới hai ngày. Í ẹ thật là điều kinh khủng. Tôi phải đi tắm gấp. Nếu không e rằng chính tôi cũng sẽ tử nạn ngay vì bệnh ngoài da và nấm mốc. Sau khi làm cho một vài người nữa trong bệnh viện hoảng sợ hoặc ghê tởm thì tôi cũng lết được cái thân tàn vào nhà tắm. Vừa tắm tôi vừa không ngừng lẩm bẩm nguyền rủa mấy cái lão áo đen chết bằm. Nếu không có mấy lão xuất hiện thì chắc cuộc đời tôi đã không bi thảm tới mức này. Mục tiêu sang Hàn của tôi cũng bị sự nhúng tay của mấy lão mà đảo lộn hết trơn. Có trời mới biết cái thằng lừa tiền của tôi có phải đàn em của mấy lão ấy không. Hừ…
Sau khi tắm xong tôi quyết định sẽ rời bệnh viện. Bởi tôi không thể chịu được ảnh chết hụt tới mấy lần như vậy. Lần nào cũng bị những kẻ đã chết dọa cho gần rụng mất cuống tim. Tôi trở về phòng của mình trước đó định thu dọn đồ đạc thì bắt gặp ngay ông bác sỹ làm phẫu thuật cho mình. Nhìn thấy tôi ông ta ngỡ ngàng tới độ rơi cả những dụng cụ đang cầm trên tay, mồm thì lắp bắp không nói được câu nào ra hồn:
- Cô…cô…làm sao lại…
- Thưa bác sỹ rằng tôi vẫn còn sống sao ông lại cho người đưa tôi vào nhà xác hả?
Như tìm được người để trút sự tức giận trong việc bị đưa vào nơi kinh dị đó tôi chống nạnh tiến lại chỗ ông ta. Dường như còn chưa tin tôi sống nên ông ta đưa cái que nhỏ nhỏ gì đó chọc chọc vào má tôi để kiểm chứng làm tôi phát cáu:
- Aisshii cái ông này làm gì thế?
- Cô thực sự là người sống sao?
Tôi đến giảm thọ với cái ông bác sỹ này mất thôi:
- Tôi không còn sống thì đứng lù lù ở đây mà nói chuyện với ông được chắc
- Cũng phải. Mau đi theo tôi. Tôi muốn kiểm tra lại cho cô thật cẩn thận. Làm sao một người có thể chết đi sống lại một cách thần kì tới như vậy. Cô có thể sẽ là người trẻ nhất trong nhân loại chết đi sống lại một cách kì diệu như thế đấy
Tôi không hiểu cái ông bác sỹ già trước mặt mình đang bô lô khoác lác cái khỉ gió gì thì đã bị ông ta lôi đi làm xét nghiệm. Thôi cũng được, làm xong xét nghiệm với thủ tục tôi sẽ xuất viện luôn. Coi như là kiểm tra lại miễn phí tình hình sức khỏe của tôi mấy giờ qua. Sau khi làm đầy đủ các loại xét nghiệm tôi nhận được giấy xác nhận sức khỏe bình thường. Tôi đang định trở về nhà trọ thì bị ông bác sỹ ngăn lại. Ông ấy gọi điện cho ai đó thông báo tin tôi còn sống và hứa sẽ cầm chân tôi lại cho tới khi họ tới. Tôi hơi bị nghi ngờ cái điệu bộ lén lút nghe điện đó của ông ta nhưng lại bị chính cái dạ dày phản bội khi tôi định cố gắng rời khỏi đây thì nó lại kêu gào ầm ỹ đòi ăn. Ông bác sỹ kia nhân cơ hội mua chuộc tôi bằng một bữa ăn nhẹ ở căng tin bệnh viện. Tôi không muốn lưu lại cái bệnh viện này tý nào cả nhưng vì ” có thực mới vực được đạo” nên tôi đành ăn nốt bữa ăn này vậy. Khi tôi đang ăn tới món tráng miệng thứ ba hay bốn gì đó thì bị một người tới lôi đi. Ơ hay trời đánh còn tránh miếng ăn cơ mà. Tôi còn đang ăn đó. Như không nghe thấy tôi nói gì nên người lạ mặt đó vẫn cứ lôi tôi đi phăng phăng. Ơ kìa cái con người vô duyên này. Tôi phải dùng tới biện pháp mạnh thôi. Nghĩ là làm tôi rút tay người đó vào và cắn thật mạnh. Hừ tưởng là bắt cóc bà cô này dễ hả? Đừng hòng nhé. Khi tôi còn đang mừng vì cánh tay kéo tôi đã buông ra thì anh chàng đó đã rút con iphone4 ra và gào lên:
- Hyung tới mà đưa cô ta đi. Em chịu rồi
Anh ta vừa nói vừa bỏ cặp kính râm ra lừ tôi xém tóc. Tôi đã làm gì sai nào. Tại anh ta cứ cố tình lôi tôi đi đấy chứ. Tôi không bận tâm tới con người mất lịch sự này nữa nên định rảo bước thì anh ta lại giữ lại. Tới lúc này thì tôi không chịu được rồi. Tôi quay sang, anh ta vội rụt tay lại như sợ tôi cắn thêm lần nữa. Đừng có động vào tôi thêm lần nào nữa_ tôi cảnh báo đấy. Tôi cũng lừ măt đáp trả và định tung tăng rảo bước thì cánh tay đó cứ như có quán tính lại níu tay tôi lại. Lần này thì tôi thực sự bực rồi nha. Tôi quay sang nhìn kẻ đối diện cố giữ cho giọng bình thường nhất có thể:
- Này. Rốt cuộc thì anh có chuyện gì cần nói với tôi hả? Tôi có nợ tiền hay ăn quỵt cái gì của anh chứ? Sao cứ níu tôi lại để làm gì?
- Tôi chỉ muốn cô đi theo tôi thôi
- Này anh. Tôi là con gái nhà lành đấy nhé.
- Không phải là ý đó mà là…aishi sao mà cô nói nhiều thế nhỉ?
- Cái gì? Ya cái anh này, là anh muốn tôi đi theo đấy nhé. Cái đồ mắc dịch thần kinh
Tôi sút cho hắn một phát vào khuỷu chân rồi rảo bước một cách vẻ vang kiểu ta là người chiến thắng vậy á. Tôi vừa bước được mấy bước thì khựng lại bởi người đang tiến lại chỗ tôi lúc này. Anh ấy không phải thành viên trong MBLAQ hôm trước đã thay mặt nhóm xin lỗi tôi hay sao. Hí số tôi đào hoa thật. Cuối cùng cũng gặp được quý nhân. Anh ấy tiến lại chỗ tôi cười nhẹ:
- Em có thể đi theo bọn anh được chứ?
- Để làm gì ạ? * ngơ ngác*
- Ủa Joonnie chưa nói cho em biết à? Bọn anh hôm nay muốn em ra tòa làm chứng rằng em vẫn còn sống chứ chưa tử nạn vì vụ bọn anh đụng phải ấy mà. Hôm trước anh có nhận được thông báo từ bệnh viện rằng em đã…cảnh sát đã tới tìm bọn anh và có bắt tạm giam anh quản lí của bọn anh để tiện cho điều tra vụ án. Nhưng tại sao em lại sống lại vậy?
- Chuyện dài lắm chắc em kể anh cũng chẳng tin đâu. Thôi chúng ta đi thôi kẻo trễ giờ tòa. Mà anh tên gì vậy?
- À, anh là Seung Ho. Ủa mà Lee Joon nãy giờ ở đâu mà không thấy nhỉ? Nó bảo tới đưa em ra xe mà mãi không thấy đâu. Lại còn gọi điện và gắt nữa chứ
Thấy anh Seung Ho nói vậy tôi bỗng hơi chột dạ. Chẳng có nhẽ cái con người bị tôi cắn và đá là….Chưa cả kịp nấp thì cái chất giọng cao vút của ai đó làm tôi lạnh người:
- Hyung, em bị thương rồi. Do “con khỉ” này gây ra đấy
Gì? Dám gọi tôi là khỉ sao? Tưởng nói nhỏ là bà cô này không nghe thấy à? Tôi liếc xéo hắn:
- Ya anh có tin là con khỉ này sẽ vặt trụi lông anh ngay bây giờ hay không hả?
- Cô dám sao?
- Không phải thách nhà giàu húp tương nhá
- Sợ gì mà không thách
Cuộc đại chiến giữa tôi với anh chàng tên Lee Joon gì gì đó chỉ kết thúc khi anh Seung Ho nhảy vào giữa và lôi hai đứa đi. Hừ nếu không phải cứu người như cứu hỏa thì tôi sẽ không bao giờ chịu ngồi chung xe với cái tên cà chớn dám gọi tôi là khỉ kia. Tới tòa án chúng tôi đã thấy có rất nhiều fan của MBLAQ tụ tập bên ngoài. Họ liên tục giờ băng giôn cổ vũ cho Thần tượng của mình. Tôi bị đưa sang chỗ ngồi của nạn nhân. Phiên tòa bắt đầu. Vì lần đầu tiên tham dự một phiên tòa nên tôi có phần hơi run trước câu hỏi của luật sư. May quá họ cũng chỉ hỏi tôi vụ việc hôm xảy ra tai nạn chứ không xoáy gì cả nên tôi không bị áp lực. Sau hơn hai tiếng đồng hồ phiên tòa cũng kết thúc với happy ending là không ai bị bỏ tù cả. Công của tôi cả đấy. MBLAQ và quản lí của họ quyết định mời tôi đi ăn tiệc ngay tối hôm đó để tỏ rõ lòng thành cảm ơn tôi đã sống lại. Hóa ra tôi mà chết cũng có khối người khóc thương ấy chứ. Hì
Bữa tiệc do MBLAQ tổ chức không qua lớn nhưng cũng không phải loại tầm thường. Yoon Hae cũng có mặt ở phiên tòa nên nó cũng nghe được tin tôi được mời đi tiệc. Khỏi nói con bé đã mè nheo tôi như thế nào để được tôi cho đi cùng. Để được đi cùng nó cũng khá tốt bụng khi xin tiền umma đi tân trang cùng tôi. Tôi cũng đã mua cho mình được một bộ váy rẻ tiền để mặc đi. Tôi bỗng có cảm giác mình như nàng công chúa trong truyện cổ tích vậy. Hoàng tử bạch mã của tôi liệu có xuất hiện trong tối nay không???
Chưa đến tối mà tôi đã bị Yoon Hae mè nheo đi bằng được. Con bé còn sốt sắng hơn cả người được mời là tôi nữa. Hừm cũng phải thôi. Vì chí ít MBLAQ cũng là thần tượng của nó cơ mà. Lại nhớ ra MBLAQ tôi lại nhớ cái tên cà chớn Lee Joon gì đó dám gọi tôi là con khỉ. Hừ tôi sẽ phải hỏi Yoon Hae về hắn để còn biết cách đối phó mới được. Yoon Hae khi nghe tôi hỏi về Lee Joon thì chắp hai tay lại mắt mơ màng:
- Lee Joon oppa, tên thật là Lee Chang Seon, sinh ngày 7/2/1988, cao 1m80 nặng 63kg có thân hình hoàn hảo mà mọi cô gái đều phải đổ gục dưới chân. Vẻ đẹp trai của anh phải gọi là hoàn hảo của hoàn hảo….~blahblahblah….~~
Tôi đã cố gắng lược bớt hơn vài chục động từ mạnh và kinh dị mà con bé Yoon Hae đang muốn nhồi nhét thêm vào đầu tôi. Với tôi Lee Joon chỉ là một con người tồn tại với một từ duy nhất thôi đó là xấu xa bởi lôi tôi đi không nói lời nào lại còn nạt nộ gọi tôi là con khỉ. Hừ…
Vừa tới bữa tiệc tôi đã bị cánh nhà báo chụp ảnh lia lịa bởi chính tôi đã giúp MBLAQ thoát khỏi vụ kiện tụng lùm xùm kia mà. Tôi tới chóng mặt với các camera cứ chĩa về phía mình mà bấm. Này tôi phải cảnh báo với các người rằng tôi là bệnh nhân vừa mới xuất viện thôi đấy. Liệu mà tránh xa ra một chút không tôi mà té xỉu ở đây thì khối người có chuyện đấy. Tôi chưa kịp động thủ để thoát khỏi cánh papazazzi thì bọn họ đã có mục tiêu khác. MBLAQ tiến tới với những bộ áo vét màu đen bóng loáng. Hic đúng là hàng hiệu có khác. Tôi đang định luồn vào bữa tiệc nhanh chóng để khỏi phải đụng mặt với họ thì Yoon Hae cứ giữ chặt tay tôi lại và lôi tới trước mặt họ. Vừa thấy tôi anh Seung Ho đã tươi cười vẫy vẫy:
- Em tới rồi à? Trông em xinh lắm
Biết là anh ấy khen theo phép lịch sự thôi song tôi vẫn cảm thấy nóng bừng cả gáy. Những thành viên còn lại của MBLAQ cũng chỉ chào hỏi qua loa tôi một chút rồi tiến vào buổi tiệc. Đang đi tôi bỗng nghe thấy tiếng xiên xỏ thoang thoảng qua tai:
- Con khỉ mặc váy là con cá vàng à?
Tôi quay sang bên cạnh. Tên Lee Joon gì đó khắc tinh của tôi đang chỉnh lại trang phục và cười rất đểu với tôi. Hừ, tôi thề là nếu có sức mạnh siêu nhiên tôi sẽ ném ngay con BMW bóng loáng sau lưng tôi vào mặt hắn. Cái bản mặt đẹp trai lừa tình những cô gái ngây thơ đó. Tức chết mất. Hắn ta còn tiến lại gần ghé sát cái bản mặt đó vào tai tôi thì thầm thêm một câu làm tôi suýt ói:
- Cô trông giống như cá vàng vậy đó. Hay là tôi sẽ gọi cô là khỉ vàng nhé
Để lại tôi với cái bản mặt sắp nổ tung vì tức hắn nghiễm nhiên nghênh ngang tiến vào bữa tiệc. Nếu không phải có nhiều nhà báo đang có mặt tại đây thì hắn ta không thoát khỏi tay tôi dễ dàng như thế đâu. Hãy đợi đấy. Hứ…
(kenhtruyen.pro) Lúc này tôi mới để ý Yoon Hae đã tuột khỏi tay tôi mà chạy lung tung đi đâu rồi nhỉ? Chắc lại đang quấn quýt với mấy anh chàng Idol của nó rồi. Haiz cuối cùng thì tôi là người thừa trong bữa tiệc này đây mà. Tôi tiến sâu vào bên trong và nhận được một cốc nước ướt đẫm cả đầu tóc theo đúng nghĩa đen. Đứng sau vụ tạt nước không ai khác chính là tên Lee Joon oan gia của tôi. Hắn cười đểu:
- Cá thì phải có nước nếu không thì thành cá khô mất. Tôi chỉ không muốn ở bữa tiệc của chúng tôi có thêm con khỉ vàng khô mốc thôi. Ha ha ha
- Ya Lee Joon, anh hiếp đáp người khác hơi quá rồi đó
- Tôi hiếp đáp cô ư? Này vết tích cô để lại trên tay và chân tôi còn chưa hết đâu nhé
- Đáng đời cái đồ hàng mã như nhà anh. Nếu mà cho tôi cơ hội khác tôi cũng vẫn sẽ làm như vậy với anh. Hứ
Nói xong tôi vênh mặt lên với hắn rồi rảo bước thật nhanh. Mong là con không gặp lại tên oan gia này thêm lần nào nữa ở bữa tiệc. Tôi đang lò dò đi tìm nhà vệ sinh để chỉnh sửa lại tóc thì va phải một người. Tôi không biết anh ta là ai song khi anh ta ngỏ lời lau giúp tôi những vệt nước thì tôi mới để ý hình như anh ta là một trong nhóm MBLAQ. Anh ta cười ái ngại:
- Tôi là Thunder. Để tôi lau giúp. Cô không sao chứ?
- Tôi không sao. Cảm ơn anh. MBLAQ hầu như ai cũng tốt bụng cả chỉ trừ cái tên hàng mã đó mà thôi
- Tên hàng mã ư?
Thunder khẽ lắc lắc cái đầu tỏ ý không hiểu. Tôi xua xua tay:
- Thôi đừng nhắc tới hắn làm gì không da gà tôi lại nổi hết lên bây giờ đấy.
- Cô thật là vui tính. Haiz giờ tôi có thể thở phào nhẹ nhõm được rồi. Mấy ngày qua cảm thấy tâm trạng như lúc nào cũng căng ra như dây đàn đó. Cô thực sự khiến tôi đã mất ăn mất ngủ mấy hôm rồi đó
Anh ta vừa nói vừa nhìn tôi bằng ánh mắt ấm áp lạ thường làm tôi hơi xao xuyến chút chú chút:
- Nếu như tại tôi mà anh không ăn được ngủ được thì giờ anh cần ăn bù vào. Để tôi đi lấy chút gì cho anh nhé
- Không cần đâu. Tôi chỉ đùa chút thôi.
Anh ta cười xòa làm tôi cảm thấy cục tức trong cổ họng của mình từ nãy đã trôi mất tiêu. Đang nói chuyện vui vẻ với Thunder thì chất giọng quen thuộc của oan gia vang lên sau lưng tôi:
- Này khỉ vàng cô ra đây tôi nhờ chút
- Xì tại sao tôi phải ra đó với anh chứ?
Tôi vênh cái mặt lên không thèm nhúc nhích coi như tên đó là vô hình. Hắn đột nhiên phát cáu rồi lôi tôi đi như thể tôi vừa làm điều gì sai trái lắm ý. Tôi còn chưa cả kịp chào hỏi anh chàng Thunder nhẹ nhàng lịch lãm kia nữa. Không hiểu cái tên Lee Joon này lại muốn giở trò gì để trêu trọc tôi nữa. Tôi bị kéo theo mà lòng phấp phỏng. Cái tên này không phải lại muốn nghĩ cách đẩy tôi xuống bể bơi đấy chứ. Oái, này không được tôi không có biết bơi…oái…Tên cà chớn Lee Joon cuối cùng cũng lộ rõ bản chất mà. Hắn dám đẩy tôi vào chỗ chết thế này đây. Hu hu hu…
Ọc ọc ọc….
Lee Joon của chúng ta lúc này đang vênh vang cười đắc thắng mà không biết Kwang Myn không biết bơi thật và đang lóp ngóp dưới bể bơi. Phải tới lúc mọi người hốt hoảng khi cô gái kia không ngoi được lên anh chàng mới thực sự mới biết trò đùa của mình đã đi quá giới hạn. Không còn nghĩ được gì hơn, Lee Joon vội vàng cởi áo khoác và nhảy xuống cứu Kwang Myn. Đưa được cô lên bờ, dù không thích nhưng anh vẫn phải tiến hành hô hấp nhân tạo để cứu cô gái Kwang Myn đó. “Tỉnh lại đi nào khỉ vàng. Tôi chỉ định đùa thôi không cố ý làm cô bị thương đâu ” Lee Joon khẽ lẩm bẩm…
…..
- Hụ hụ hụ…
Tôi tỉnh lại sau cơn ho dài và chợt nhận ra cái kẻ đối diện với mình chính là oan gia Lee Joon. Tôi đẩy hắn ra một cách thô bạo mong là hắn ngã luôn xuống bể bơi cho rồi. Hắn cầm tay tôi gào lên như thể tôi đã làm sai vậy:
- Này cô không biết bơi sao không nói với tôi hả?
- Cái gì? Chính anh là kẻ nhẫn tâm đẩy tôi xuống lại còn mắng tôi không nói gì với anh hay sao? Hắt xì…
- Thì…chí ít cô cũng nên nói mình không biết bơi chứ
Tôi không thèm cãi nhau với cái con người vô lí này nữa. Tôi bị hắn làm cho tức mà chết mất thôi. Hắn cứ cố giữ tôi lại để phân bua không muốn làm hại tôi mà chỉ muốn trêu trọc tôi một chút thôi. Tôi ức tới phát khóc với hắn. Tôi cứ nhìn hắn mà khóc ngon lành. Một ai đó tốt bụng đã choàng giúp tôi một chiếc khăn tắm để che đi khuôn mặt ướt nhẹp cả nước bể bơi lẫn nước mắt cho tôi:
- Hyung đùa hơi quá với cô ấy rồi
Tôi dựa hẳn vào người ân nhân vĩ đại đó mà rời khỏi bữa tiệc trong lòng vẫn không nguôi ức chế và tức giận. Lee Joon tôi sẽ trả thù anh…
Đọc thêm truyện hiếp dâm, truyện loạn luân, truyện sex